*

Mới này mà … đã gần nhì mươi năm rồi cần ko em?Thời gian trôi nkhô nóng quá! Vậy nhưng mà em cđọng tưởng mới ngày qua.Kỷ niệm của nhì đứa mình mùa Xuân đó vui thừa bắt buộc không anh?Đón Xuân này em nhớ Xuân xưa.Một chiều Xuân anh đã gặp gỡ và hẹn hò.Như ướm tình vào cánh hoa mơ,kkhá hương theo làn gióAnh bảo rằng bắt buộc viết thành thơ.Đón Xuân này tôi nhớ Xuân xưa.Hẹn gặp nhau lúc pháo giao vượt.Em đứng chờ tôi dưới tuy nhiên thưa.Tôi trải qua đầu ngõ.Hỏi nhau thầm Xuân vẫn về chưa?Em ơi! Mười mấy Xuân qua anh ngỡ như thời gian cuốn nắn trôi theo loại đời lặng lẽ âm thầm.Ai bao gồm nào ngờ ta còn chạm mặt gỡ đề cập cthị trấn xa xưa nhưng lòng nghe nghẹn ngào mơ… hồ.Tản mặt nhau trên đây vào giây phút ai ngờ.Mừng vì chưng được chạm mặt lại em sau bao năm trời xa giải pháp.Buồn vày cthị xã đời trớ trêu trớ trêu.Mười mấy năm rồi anh cảnh báo cơ mà làm cho chimẫu thuở hồn nhiên vui đùa cùng giấy tờ.Những tưởng cuộc sống nlỗi bé nước yên trôi.Sóng rẽ song bờ phân chia hai ttránh dịu viễn.Gặp nhau nhắc chuyện hôm nàoLòng nghe rưng rưng dạt dào xiết bao.Xuân làm sao hai đứa với mọi người trong nhà.Tuổi thơ xinc thắm nhỏng màu sắc hoa mai.Trước sảnh đơn vị em có tdragon cây mai thắm.Mỗi độ Xuân sang anh hay lép thăm nhà.Hai đứa say sưa tước lá mai xanh đến mai nnghỉ ngơi không đúng cành.Lòng chan chứa một thú vui cực nhọc tả.Mong các mùa Xuân vội vàng vã đi qua.Chờ hóng ngày hai đứa đẹp nhất tương lai.Thưa mẹ, thưa phụ vương cho việc đó bản thân phải duyên, bắt buộc nợ.Mơ ước solo sơ của hai trung khu hồn trong sạch.Sóng gió bạo cuồn xô dạt vùng trời xa.Xuân cho Xuân đi, Xuân về gieo thương thơm nhớ.Xuân qua nhằm tôi ngóng.Xuân mang đến Xuân đi, Xuân về mơn lá hoa.Xuân sẽ rung đường tơ.Cách sông hồ như đắm nlỗi mơ.Trsinh hoạt về đây lúc gió lịch sự mùa.Mong ước tra cứu cô gái xuân xưa.Cho vơi bao niềm ghi nhớ.Có đâu ngờ Xuân vắng người thơ.Xuân mang lại tuyệt chưa sao lòng vẫn rưng rưng lưu giữ thương từng kỷ niệm?Cây mai trước sân đã bao mùa rộ nởmà lại trơn fan đi sao chẳng thấy quay… về.Nào buộc phải đâu anh bội ước vong thề.Bao lá thư Xuân chứa chan niềm thương lưu giữ.Anh viết gửi về cơ mà nào có được phúc đáp.Lúc anh đi rồi thì sương lửa ngập làng quê.Em chuyển bà mẹ thuộc thân phụ bỏ làng mạc đi di tản.Chờ sóng gió yên lặng quay trở về vùng cũ.Dựng lại căn nhà xưa vị trí đáng nhớ êm đềm.Bao năm lâu năm đời nổi trôi quê fan.Lòng anh vẫn mãi ghi nhớ tmùi hương lưu niệm tuổi thơ.Tìm đâu hình bóng em thơ ngây ngô. Những buổi tán tỉnh và hẹn hò ngày ta còn cùng nhau.Giờ gặp nhau lòng biết bao mừng vui.Mừng vui tương ngộ trộn nỗi sầu biệt ly.Xin anh chớ hờn trách nát chi thêm bi lụy.Thuyền xưa hiện nay đã lịch sự sông bỏ bờ bến xưa.Mười năm sầu lưu giữ thương ước ao ngóng.Cứ tưởng muôn đời mình không thể gặp mặt nhau.Đành chôn vùi niềm mơ ước trước tiên.Thuyền hoa em theo chồng em nỡ đành prúc anh.Không buộc phải tại họ không giữ lại tròn câu chung tbỏ.Vì cuộc sống đời thường thay đổi nhỏng con nước vơi đầy.Chúc anh trên nẻo mặt đường đời.Duyên ổn may phận rất đẹp với những người sau này.Rượu mừng hãy uống cho say. Ta đón Xuân này cùng gợi nhớ Xuân xưa.