*Chương này có câu chữ ảnh, nếu bạn không thấy câu chữ chương, vui miệng nhảy chính sách hiện hình ảnh của trình coi xét nhằm gọi.
*
Bình minch phố núi luôn luôn đem về cho người ta cảm giác an ninh đến lạ. Cnạp năng lượng chống ấm áp vị mẫu mền bông che lên trên người, nó luôn luôn là bạn thức mau chóng rộng chị, thường là vậy. Cảm giác kỳ lạ lắm, một ít vui vui, một ít phấn khích, một chút hiếu kỳ, một chút sờ sợ nổi cả tua ốc lúc msinh sống mắt ra, khuôn mặt nhỏng cục cưng đã ngủ của chị ý ngay lập tức trước phương diện, ngay gần cho nổi nó hoàn toàn có thể ngửi được hương thơm thơm con gái của chị ấy, cái sản phẩm công nghệ mùi thơm nó hằng thân quen từ thời điểm nào không hay. Nó ở như thế rất rất lâu chỉ để nhìn chị, mĩm mỉm cười một mình nhỏng bị ấm đầu, nó chẳng nghĩ về gì cả, ngay bây giờ nó càng lừng khừng trong thâm tâm mình xem chị là gì nửa. Mọi sản phẩm công nghệ đầy đủ mơ hồ, kỳ cục, cực nhọc tin như một mẩu truyện vào bộ phim truyện làm sao đó. Chị ở đây, ngay sát nó, quan sát chị và nó, không người nào suy nghĩ có thể nằm sát nhau như thế này, ít nhất về bên cạnh hình, chú ý sơ qua cũng thấy vô lý. Bất giác nó gửi tay luồn vào tóc chị xoa nhè vơi, đôi mắt nó bị thôi miên vì chưng song môi chị, nhỏng thỏi nam châm hút ma mị kéo nó gần kề vào chị, để rồi nó phân biệt môi nó đã va vào môi chị, dịu thôi, khôn xiết dịu thôi, nhtrần vơi mà thôi. Nó biết nó sẽ làm điều sai trái, có lẽ vậy, tối thiểu sai trái với lí trí của chính nó, với các gì nó nghĩ về, nhưng…cảm giác lại chẳng thấy không nên chút nào, phức tạp thừa rò rỉ. Nó mĩm cười cợt tách môi chị ra, đặt nhe một nụ hôn nửa lên trán chị rồi cù mặt nhìn sang con Ster béo nằm đtrằn một bên tay nó. Nhưng…bàn tay chị kịp vòng qua kéo mặt nó xoay ngược về với chị, vẫn đôi mắt nhằm mục tiêu xay, giọng chị như trò chuyện.- Nhóc gồm yêu thương chị hông?Nó thngơi nghỉ phì nhẹ.- Nhóc…không!Chị dụi đầu sâu vào fan nó rộng, tay siết chặt hông nó, cấu vơi.- Vậy chang hôn người ta?- Bản năng nhưng.- Bản năng gì?- “Bánh mỳ đề xuất tất cả pa-cơ, bầy ông bắt buộc có ngày tiết dê vào người”. Tại chị đẹp mắt, tinh ma dê thôi.Nó tỉnh rụi trả lời, chị ngẩn khía cạnh lên mĩm cười cợt tít mắt nhìn nó.- Hihi!- Cười gì đó?- Đúng là Mon của Na rồi.- Là sao?- Nhóc hổng lưu giữ hả? lúc đầu các lần nhóc đòi hun, bị Na la nhãi con toàn nói câu hồi nảy đó. Hihi!- Ờ nhỉ, chẳng chú ý.- Vậy nhãi nhép có yêu thương chị hông?- Nhóc…không!- Hứ! Hông yêu kệ rạng rỡ, cho dù sao ma lanh cũng là của chị, hông yêu kệ nhãi con.- Ntrằn nè cổ chớ có từ bỏ nhân thể ra quyết định không còn vậy chứ. Chị này, rất có thể bao gồm chút lầm tưởng về tình yêu thì sao, biết đâu bởi vì sát nhau những quá phải tất cả chút ít ngộ dấn. Nhóc tệ nhiều lắm, cũng giỏi có tác dụng chị bi đát, độc nhất là chuyện của ranh ma nửa, có tác dụng chị cần lo, rồi phiền chị nấu nạp năng lượng, thiết lập áo xống, lo cho tới mấy sản phẩm công nghệ nhỏ dại nhặt…tệ điều đó chị yêu làm cái gi. Nhóc thấy mình chưa làm cho được gì các đến chị hết…nên….Chị chu miệng ngồi dậy chui ra khỏi giường, hốt nhiên chị tạm dừng nhìn chăm chắm vào nó nhỏng mong ăn uống tươi nuốt tươi.- Chị hổng bắt buộc oắt chấp nhận yêu chị không đâu vào đâu, chị hiểu ra oắt con suy nghĩ gì, ước ao gì, xin lỗi chứ fan ta hỏi rực rỡ đùa thôi, bao gồm hay không yêu thương chị biết từ tương đối lâu rồi ple ple!!!. Nghe cho rõ nè: “Em vẫn có tác dụng anh nghiện em. Yêu thì còn có lúc không còn yêu thương, tuy thế một Lúc anh sẽ nghiện rồi thì mãi sau anh nên là của em”. Nhớ chưa đồ ngốc!Chị nhếch mồm cười cợt bằng ánh nhìn sắc đẹp lẹm rồi quay sườn lưng đi thoát ra khỏi chống. Nó rùng bản thân nhỏng có luồn điện chạy dọc sinh sống sườn lưng. Cái tín đồ này chính xác là cực kì kinh sợ, cực kì nguy hiểm chứ không hề nghịch, không biết học tập câu này chỗ nào đem ra rình rập đe dọa nó luôn luôn. Trước giờ đồng hồ vẫn quen thuộc chị chị nhóc con rỡ ràng, thỉnh thoảng anh bạn bè em càng thấy tương đối không nên không đúng, các cthị trấn ngày càng thấy vớ vẩn làm thế nào ấy (haha).Sáng Đà Lạt, còn gì khác bởi Khi được hưởng thụ món mỳ quảng nóng nực, kế tiếp nhâm nhi ly café black lạnh và ngắm nhìn và thưởng thức thành phố trên từ bỏ con dốc nhỏ dại. Chiếc bàn gỗ white color, ghế gỗ cũng màu trắng, có vẻ toàn bộ chỗ chị làm việc gần như đồ vật chủ yếu phần đông là tông white color. Sân nhà cùng với nó giờ đồng hồ nhỏng quán caffe nhỏ tuổi, tất cả hoa, tất cả thảm cỏ bên dưới chân, có chó và tất yếu tất cả cả chị ngồi quanh đó, cuộc sống bổng chậm trễ đi không ít, nếu như mọi sản phẩm rất có thể mãi thận trọng nhỏng vầy thì tốt biết mấy.- Mon ăn được ko con?- Dạ ngon lắm sơ ơi, con tính quất nhì sơn luôn kia chứ.- Sao không nói sơ rước thêm cho.- Người này có mang lại ăn uống nửa đâu.Nó chỉ chỉ sang trọng chị, tức thì chớp nhoáng bị chị nhéo một cái vào bắp tay.- Hứ đọng ai mang đến ma lanh ăn đủ chứ đọng. Để bụng đi hàng cùng với chị.- Con nhỏ nhắn này, vậy hôm nay không ăn cơm nhà cùng với tui hả nhưng mà đòi đi ăn mặt hàng.- Có mà tất cả mà lại. Pmùi hương đi dạo với hắn một tẹo, trưa Pmùi hương về dùng với sơ mà lại.- Thôi ước ao đi đâu thì đi, lưu giữ về sớm ăn uống cơm trắng cùng với tui. Giờ vào trong nhà đóng gói mấy cây hoa bỏ vô thùng góp tui xong xuôi rồi ý muốn đi đâu cũng rất được.- Ttránh ơi rất lâu fan ta mới lên nghịch, bắt bạn ta có tác dụng hoài luôn, hổng thương thơm bé cháu gì hết.- Bây giờ đi làm việc hay như là muốn bị đòn?- Biết rồi biết rồi. Thì Phương có tác dụng, tối ngày tấn công đòn người ta. Hứ!Chị xụ mặt vùng lên ngoặc tay kêu nó đi cùng.- Rủ rê vật gì, cô đi làm một mình, để thằng Mon ở chỗ này tui nói chuyện một chút ít.- Nhưng hắn…- Không tuy vậy nhị gì hết. Đi mau cho tui dựa vào.- Ttránh ơi có tác dụng 1 mình chắc hẳn bị tiêu diệt, Chắn chắn bị tiêu diệt thiệt luôn luôn đó hix hix.Chị vùng vằng lấn sân vào vào đơn vị, mồm nhâm nhẩm khiến cho nó cũng phì mỉm cười với cách biểu hiện của chị. Giờ bắt đầu phân phát hiển thị bao gồm một người khiến cô chị phụ nữ hoàng của nó đề nghị nghe lời một biện pháp ngoan ngoãn như thế.- Con bé bỏng này, bự đầu rồi cứ đọng nhỏng con nít. Chắc bình thường bị Phương thơm nó ăn hiếp dữ lắm hả con?Nó cười cợt cười cợt gãi đầu.- Dạ…cũng thân quen rồi sơ. Chị là vậy mà lại.- Lên phía trên bao giờ, tất cả ảnh hưởng Việc học tập không?- Dạ thì nhỏ cũng đi đại, về tính chất sau. Tại tự nhiên chị đi mất tiêu, liên lạc không được, lo thừa nhỏ chạy đại lên đây tìm, cũng không tồn tại xin nghỉ trước.- Vậy sao? Cái nhỏ bé nhỏ này, chút sơ mắng cho 1 trận mới được. Làm tác động cả bài toán học hành của người khác.- Dạ thôi cũng tại bé có tác dụng chị ảm đạm chị new vậy, sơ đừng la chị tội nghiệp.- Không được. Cthị trấn như thế nào ra cthị trấn kia, cảm xúc nhị đứa là 1 chuyện, tuy nhiên bài toán học hành là cthị trấn không giống, đâu bao gồm được gia công ảnh hưởng, như thế là sai trái.- Hả…dạ…ủa cỗ sợ biết không còn chuyện của tụi nhỏ rồi sao?- Sơ gồm biết, nhỏ nhỏ xíu nó nhắc mang lại sơ.- Dạ. Nhưng có điều này bé hơi vướng mắc. Ngoài ra ở đây không có bất kì ai lạ gì con hết. Lên đây chơi cùng với chị hoài cơ mà nhỏ lần khần sơ cùng với mấy đứa bé dại luôn kia.- À! Do nhỏ nhỏ xíu nó giấu đấy. Nhà này ai cũng biết nhỏ cả. Lần như thế nào điện thoại thông minh, liên hệ máy vi tính về phía trên nhỏ bé nhỏ chả gửi hình đi dạo của nhị đứa. Con nhỏ bé còn bắt tụi nhỏ tuổi dạy nhị bé chó này thân quen với bé nửa nhưng mà. Ôi giời tối ngày luim thulặng Mon vắt này, Mon chũm nọ, bày đầy đủ thứ trò có tác dụng bà già này cũng mệt nhọc theo. Nhưng thôi kệ, miễn bé bé bỏng thích là được, thấy nó vui sơ cũng vui lây. Làm gì thì làm cho, chớ bao gồm phú lòng nhỏ bé bỏng biết chưa.- Dạ dạ con hiểu.- Thôi lỡ lên phía trên rồi, nghỉ ngơi chơi nốt lúc này rồi mai về dưới lo học tập làm việc đi, lúc nào được nghỉ lại gửi Phương thơm nó lên trên đây nghịch cùng với sơ.- Dạ!Nó chỉ biết im re chấp nhận cho qua cthị trấn, nó chần chờ nó rất có thể làm nhỏng lời sơ mong muốn không nửa. Chuyến đi lần này này lại gặp thêm được những người dân thân ở trong của chị ý, hiểu thêm được rất nhiều điều về chị mà lại nữ hoàng mê thích bày trò kín cùng với nó. đa phần Khi nó suy nghĩ chị tương đương nhân thiết bị vào phim, trong tiểu tngày tiết bước ra thì đúng hơn, chưa thấy ai luôn luôn bày trò nlỗi chị hết. Ngồi nghĩ một hồi nó chạy vào vào công ty, chị đã hát lalala gì đấy giữa gò hoa tươi, chừng như chị cũng quen thao tác này rồi thì yêu cầu.- Ủa chị, tính năng này là làm gì?- Chị vẫn giúp sơ đóng gói hoa lại kia.- Để làm cho chi?- Hihi nhằm gửi về mấy cửa hàng hoa bên dưới SG bán chứ đọng chi.- Nói rõ hơn chút ít coi.- Thì vậy nè, mấy cửa hàng hoa quen sống bên dưới SG thường xuyên đặt hoa lẻ của sơ, bên trên này sơ sẽ bước vào mấy vườn cửa hoa để mua lẻ, xong về đóng gói gửi xe về SG cho những người ta. Cái này là thu nhập cá nhân bao gồm của sơ kia. Hồi kia sơ làm vào cửa hàng tLong hoa, tiếng sơ lớn tuổi rồi làm cho chậm chạp nên bạn ta đến nghỉ, đề xuất ở nhà đóng góp hoa lẻ nnai lưng. Hihi papa chị béo lên nhờ vào mấy cây hoa này kia.- À đọc rồi. Chỉ nhãi có tác dụng đi, prúc mang lại nkhô giòn.- Hihi lại đây. Nhóc giúp chị bẻ mấy cánh hoa bị lỗi đi nha. Nè ntrằn, làm vầy ntrần.Vậy là nó hùi hụi ngồi lựa chọn, bẻ quăng quật phần đa cánh hoa bị dập, héo đi rồi để sang bên mang đến chị cùng sơ đóng gói lại. Nhìn chị thiệt quan yếu tin được công việc này chị làm cho thạo điều đó, nhát gì sơ tỉnh giấc rụi bắt chị đi làm việc 1 mình. Người ngoại trừ nhìn vào chị chắc hẳn rằng đang review ngay lập tức chị là tiểu thư nhỏ đơn vị nhiều xuyên suốt ngày chỉ biết điệu đà váy đầm áo, son phấn làm đẹp…Nhưng thực chất chị biết làm cho không hề ít sản phẩm, chị tất cả công việc và nghề nghiệp riêng, chị cũng biết Việc công ty, biết nấu ăn ăn (vị nó), hiện nay biết cả vấn đề có tác dụng hoa. Say sưa cười cợt nói có tác dụng cả buổi cuối cùng cũng đóng chấm dứt được cha thùng hoa to. Nhìn lại đồng hồ thời trang đã và đang thân trưa, vậy là planer đi chơi nạp năng lượng sản phẩm của chị bị phá sản, đổi lại nó và chị được sơ thưởng cho một vấp ngã ăn no nê cùng với làm thịt nướng.Buổi chiều hôm ấy, nó với chị lãnh nhiệm vụ thuộc cô Mai (cũng chính là tthấp mồ côi được sơ dìm nuôi, hiện nay cô tự nguyện sinh hoạt lại chung sống cùng âu yếm tụi nhỏ tuổi cùng sơ) đi vào những trang trại để mua hoa lẻ, đa phần theo đùa là chính. Tất nhiên với cùng 1 fan mê hoa như chị, tiếng bước vào nông trại toàn hoa của tín đồ ta không khác gì trẻ con được kẹo. Ngồi sau sống lưng nó nhưng chị cđọng như phạt cuồng, đấm sống lưng nó thùm thụp, chỉ hoa này, xuýt xoa trang trại tê, chắc hẳn rằng thị thành này mới chính là địa điểm thích hợp với chị duy nhất.Đêm sau cùng tại phố núi, theo quyết định của sơ thì đấy là đêm ở đầu cuối nó với chị được nghỉ ngơi đùa, sáng sủa mai nhì đứa buộc phải quay trở lại SG để nó đến lớp, đi làm. Tất nhiên chị ko cãi lại sơ, chị có muốn về SG vì ko đùa trò mất tích cùng với nó nửa. Quán caffe thân quen chìm ngập trong sương rét, xòe bàn tay đưa thoát ra khỏi hành lang cửa số vài phút thôi, chị đã hứng được không ít giọt sương để búng vào phương diện nó chơi. Tối ngày nghịch nlỗi trẻ con, vậy cơ mà cũng chủ yếu chiếc bạn này cđọng đòi yêu thương tình cảm. Nghịch sương đến vẫn, lại cù qua dựa gần kề vào fan nó tĩnh mịch chuyển ánh mắt xuống dưới thị trấn.- Chị thực thụ siêu vui bởi ma lanh đang đi tìm kiếm chị. Chị vui lắm ranh mãnh biết hông?- Lại lèm bèm gì nửa kia.- Hihi chị hổng ưa thích ngơi nghỉ thị thành này một mình đâu.- Thì ai kêu thoải mái và tự nhiên chạy lên phía trên một minh chi.Chị gõ gõ tay vào tay nó, xoa xoa, phương diện dây chuyền sản xuất của nó lấp lánh bên dưới ánh đèn sáng caffe.- Nhóc biết hông. Bây giờ chị mời cảm nhận hạnh phúc thiệt sự là sao. Chị vẫn yêu thích bày thật nhiều trò để gia công cuộc sống đời thường đỡ chán đi. Lúc chị là Na đó, có những lúc chị ngán nhóc ơi là chán luôn, hihi nên chị mới nghịch trò Na bặt tăm. Chị mong muốn có tác dụng gì đó để sở hữu cảm hứng new nè cổ. Chị say đắm bao gồm một chuyện tình đề xuất nhỏng trên phyên nnai lưng, đề nghị có khá nhiều kịch tính nnai lưng, các cảm xúc nè…Nhưng bây giờ chị mới nhận thấy niềm hạnh phúc chính là an toàn nhỏng vọc.- …- Chị hổng mê thích bày trò nửa, chị hổng nên chuyện tình đẹp nhất nlỗi trong phlặng nửa. Mỗi ngày sinh sống ngay sát ranh ma, tranh cãi nho bé dại, giận hờn một chút ít, phiền toái một xíu, ngày nào thì cũng gặp mặt nhau, ngày nào cũng nhìn cái khía cạnh không đẹp buốn chán của nhóc…hihi ngán ơi là ngán luôn…mà lại chị thấy bình an, an ninh và vui lắm.- …(caffe ngon quá)- Có lần rỡ đi làm xa mấy ngày kia, té đầu tiên hổng bao gồm ma lanh chị đi shopping ntrần, ngoài nên nấu ăn ăn uống ntrần, tha hồ nước làm cho chuyện chị say đắm lúc hổng bao gồm rạng rỡ ntrằn. Nhưng cơ mà thoải mái và tự nhiên vấp ngã sau chị khó chịu lắm luôn luôn, làm cho cái gì rồi cũng tức bực vào người…hihi chị thấy nhớ ranh ma. Gặp hoài là chán, nhưng hổng chạm mặt một ngày là ghi nhớ, kỳ viên thừa hen. Hihi…- …(mang lại bình tkiểm tra new em ơi)- Mami chị hay nói “nếu ngày làm sao kia nhỏ nấu bếp một món ăn dnghỉ ngơi tệ mà có một người vẫn hoan lạc ăn hết, đó đó là người bầy ông của con”. Chị hổng quyên tâm mangươi nói..hihi, nhưng mà tiếng mỗi lần thấy được ranh tiêu hóa lành đồ ăn chị nấu nướng tất cả bao gồm mấy lần chị test nấu bếp dngơi nghỉ ẹc, vậy mà rỡ ràng cũng ăn hết luôn luôn. Lúc kia chị bắt đầu hiểu nụ cười của mamày lúc làm bếp nạp năng lượng đến papa. Nếu ma lanh là ai đó đang theo xua đuổi, chị đã hổng cảm đụng đâu, do hắn bắt buộc tìm kiếm đông đảo giải pháp biểu hiện để chinh phục chị, dẫu vậy rỡ ràng thì ko.- …(chà không còn caffe rồi, làm ly nửa ko nhỉ)- Chị biết bản thân kiêu ngạo, tính tình thất hay, xuất xắc tìm cthị trấn, bướng bỉnh, khôn xiết cực kỳ vô lý…hihi chỉ gồm nhóc con luôn gật đầu đồng ý, chiều ý chị. Nhóc tuyệt cảu rảu, thở than, gượng nhẹ nhau cùng với chị…trước kia lần như thế nào Mon cũng nhường nhịn Na thắng tương tự như hiện giờ lần nào nhãi con cũng háo hức chiến bại ý chị.- …(gà rồi, ttách giá buốt uống caffe đá, teo héo)- Nhóc không nhiều nói, ma lanh bất bắt buộc, tinh quái say đắm một mình…hihi tuy nhiên ngày làm sao nhãi nhép cũng trở thành chị làm phiền, yên cầu vô lý, loanh quanh ồn ã nghịch phá nhỏng trẻ em. Chị biết có những lúc oắt khó tính, bực lắm chđọng, vậy nhưng mà oắt vẫn chịu để chị nghịch, hổng lúc nào buông bỏ giận cùng với chị không còn.- …- Có các lần chị gây chuyện, ví dụ chị sai…rỡ luôn mặc kệ toàn bộ bênh chị. Nhóc đã nổi điên lên giả dụ ai đó dám làm sợ hãi cho tới chị. Nhóc ghi nhớ lần kia thằng cơ đổ quá chị phá bản vẽ nó hông, các tín đồ rất nhiều nói chị làm. Nhóc new lên chủ thể hổng biết những gì không còn cũng nhàu vô bênh chị. Chị còn lưu giữ rỡ nói là “Tui nói một đợt nửa, điều này chưa hẳn chị tui làm cho, không tồn tại chứng cđọng chứng kiết gì hết. Chị Phương thơm nói ko làm cho, tức thị không làm. Không cần tào lao”.- …- Nhóc nói coi, một bạn đối xử với chị như vậy…gồm xứng đáng để chị yêu hôn?- Ờ…ờ thì có lẽ ai biết.- Hihi chị nói rồi, rỡ ràng là của chị ý. Nhóc hổng gồm quyền lựa chọn đâu, vắt chịu đi. Hihi.- Này này, chớ có lúc nào thì cũng tự ra quyết định không còn vậy chứ đọng.- Hihi- Cười đồ vật gi. Mà nói không còn chưa, giảm sến được rồi kia, nổi hết da con gà.Chị bật dậy chu miệng nhéo nó một cái thật đau.- Hứ! Muốn bị tiêu diệt hả. Chỗ người ta sẽ tình yêu, nảy tiếng thấy hổng nói cứ đâm chọt hoài nha.- Ai chọt, tự nhiên và thoải mái ngồi nói một tràng…sến ớn từ đầu đến chân nnai lưng.- Cắn rạng rỡ chết giờ. Người ta cảm tình như thế mà chê sến hả. Hứ! Sến đó rồi sao, dám hổng nghe hông. Nhóc là của chị ý biết không, nuốm Chịu đựng đi.- Nè ntrần kể lại nhé, đừng bao gồm trường đoản cú ra quyết định một mình nhé, của chị ý hồi như thế nào cơ mà của.- Xí! Chị nói của chị là của chị.- Tự vì chưng đồng đẳng nhá!- Kệ nhãi chứ! Nói cho biết thêm nha, chị luôn luôn đúng biết chưa.- Ngang ngược cả ra, vô lý không còn vị trí nói.- Hihi rồi sao, chị là vậy đó, thiết bị con heo.- Ê! Xúc phạm nha. Nhìn kỹ lại đi! Tướng ngon miệng vậy bự chỗ nào nhưng mà heo.- Heo là ncội như heo đó, ai nói bự.- Ê thừa đáng rồi kia nha.- Đồ heo đồ heo….đồ dùng bé heooooooooooooooooooooooooo!- (zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz)- Đồ heo ngốc! Đồ heo ngốc!- Về ngủ! À quan sát kỹ lại bắt đầu để ý, cỡ này ú ra rồi đó thất thoát, bụng mỡ chảy xệ rồi kìa!- AAAAAAA chị giết ranh ma giờ, dám nói chị ú hả. Đứng lại đó! Chị không gặm mà! Khoan về, thiết bị đáng ghét! Chờ với!Nó mĩm mỉm cười đi ra ngoài quầy tính tiền, vứt lại sau lưng cô chị của chính nó vừa kêu réo vừa tự có giày vào. Đêm nay nhì đứa thuê xe lắp thêm cô Mai đi chơi, dòng dream cũ chầm chậm trễ vòng vèo mà lại con dốc của phó núi về tối, gió lùa lạnh ngắt. Sau sườn lưng chị vẫn luôn luôn nhờ vào vai nó, mĩm cười ngắm nhìn bao phủ, thi thoảng lại la la la ca khúc thân thuộc.


Bạn đang xem: Ngày hôm qua đã từng phần 2


Xem thêm: 9 Cách Làm Thế Nào Để Môi Nhỏ Lại Cực Đơn Giản, Cách Làm Môi Dày Thành Mỏng Tại Nhà

Bất giác chị thủ thỉ vào tai nó…- Những lời em nói…anh tất cả lắng tai hông?Nó khẽ con quay lại…gật đầu.- Có mà!- Vậy…rỡ ràng có yêu thương chị hông?Nó mĩm mỉm cười, rkhông nhiều nhẹ ga, cái xe pháo vút đi nhanh rộng một ít.- Nhóc không!- Hihi!Thật kỳ cục, gồm một bạn đòi yêu thương, mang tên nhãi nhép một mực không, vậy mà cả hai các cười. Thành phố về muộn, các ánh đèn lung linh trong sương mờ, bổng nhiên thấy không nguy hiểm cho lạ.“Khi cho Đà Lạt thuộc cô bé của chính mình, hãy đi bằng xe pháo đồ vật, nhằm cô ấy rất có thể ôm chặt trường đoản cú phía sau…ấm lắm.”